free auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi backlink mien phí Thiên Anh Minh kết nối và sẻ chia: TÌNH_YÊU
Hiển thị các bài đăng có nhãn TÌNH_YÊU. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TÌNH_YÊU. Hiển thị tất cả bài đăng

3/6/16

Ta nhớ về tuổi thơ. Tuổi thơ của những cánh diều chấp chới mang ước mơ của đứa trẻ thơ bay vút lên bầu trời. Những lỗi lầm của một thời nông nổi, bồng bột, không ít lần ta làm mẹ buồn và lo lắng cho ta. Và rồi đứa trẻ nào cũng lớn, như chim non đủ lông, đủ cánh rồi thì cũng sẽ bay, bay mãi, bay mãi, ngao du cho thỏa chí tang bồng. Rồi va vấp, rồi khó khăn…rồi những cơn bão ập đến, cánh chim mỏi chao đảo tìm đường trở về. Trong cái tổ ấm của ngày xưa, mẹ vẫn đợi ta, và âu yếm mỉm cười khi thấy ta chênh chao trước ngõ. Khi bắt đầu đối diện với những thử thách, mới thấy nhớ vô cùng khoảng thời gian không lo không nghĩ trước đây. Ra giữa dòng đời, tự mình giải quyết tất cả, ta mới thấy nhớ sao cái cảm giác được chở che, bảo bọc trong vòng tay gia đình.
Ta nhớ nhà da diết. Ừ thì đã bao lâu rồi ta không được về cái nơi thân thương ấy?…Ta không biết, chỉ biết rằng khoảng thời gian đó đủ lâu để ta có thể mơ về cái viễn cảnh ấy mỗi đêm. Cuộc sống đôi khi quá chật chội và ngột ngạt. Chính những lúc ấy ta lại muốn được về – về nơi ta không còn những âu lo như thế. Ta gọi nơi ấy là nhà, là gia đình, là tất cả những gì ấm áp nhất mà cuộc sống ban tặng cho ta. Dù cho ta có đi đâu, làm gì và ta có trở thành ai đi chăng nữa ta luôn vững tin vì ta biết ta luôn còn đó một gia đình.
Ta thật sự nhớ, nhớ lắm những món ăn của mẹ, tiếng cười trong trẻo của hai đứa cháu thơ. Nhớ lắm cái thứ âm thanh mộc mạc, cái mùi không khí âm ẩm trong veo buổi sớm mai thức giấc, và còn cả cái tĩnh lặng của đêm không lẫn vào đâu được. Nhớ lắm những buổi trưa hè, gia đình ngồi quay quần bên nhau, tiếng cười át đi cái oi của nắng. Nhớ lắm những ngày mưa, ta đứng lặng nhìn mẹ ta thiếp đi trong mệt mỏi. Đưa mắt nhìn những hạt mưa trút xuống vòm cây xanh – màu xanh ta yêu thích – ta không khỏi nghĩ suy về cuộc đời. Mẹ ta chịu khổ cả đời vì con, vì cháu, vì cả gia đình không chút thở than. Ta cảm ơn không chỉ vì đức hy sinh của một người phụ nữ mà nhờ mẹ, ta trở thành ta của hiện tại – một chút cứng cỏi và gan góc của một đứa con trong một đại gia đình…Ta gói gém tất cả vào sâu thẳm trái tim ta như những gì thiêng liêng và cao quý nhất để nhắc nhở ta rằng ta không bao giờ đơn độc.
Rồi khi ta lớn, nỗi nhớ trong ta theo đó cũng lớn dần lên. Là con người, ta không khỏi hối tiếc cho những chuyện đã qua, những vỡ tan không đáng có để rồi giờ đây ta lặng yên trước những ánh nhìn thân thuộc, những tiếng cười vỡ òa trong những lời trách than. Ta hằng cám ơn cuộc sống đã cho ta có được những người bạn như thế nhưng cũng trớ trêu thay khi đã đưa chúng ta đến quá gần nhau để rồi dễ dàng đánh mất nhau như thế. Đâu dễ để được gặp nhau, đâu dễ để được chân thành gọi nhau là bạn, những giây phút ấy vẫn mãi nơi đây, những tiếng cười ấy vẫn vẹn nguyên trong tâm trí, vậy mà giờ ta và bạn chẳng khác chi người xa lạ, thoáng qua nhau như những kẻ vô tình. Còn đâu những kỉ niệm, còn đâu những con đường ngập lá vàng rơi? Ta đã từng chọn lựa quên đi tất cả, nhưng có được đâu khi nó vẫn xâm chiếm tâm trí ta mỗi khi đêm về. Đôi khi cố quên đi sẽ khiến lòng nhớ, thật nhiều…
Nỗi nhớ về một tình bạn, một tình bạn đã xa làm ta sợ. Ta sợ cho những vỡ tan như thế lại tái diễn vì đơn giản cuộc sống vẫn còn đó muôn vàn điều mà ta không thể nào lường trước được. Nên ta luôn dặn lòng mình phải nhớ, phải ghi nhớ tất cả để suy nghĩ và tha thứ cho nhau, để chia sẻ với nhau những nỗi buồn, để sống là cho nhau thêm những ngày hạnh phúc…
Đi qua bao thăng trầm cuộc sống, ta biết ta vẫn còn đó vẹn nguyên nỗi nhớ về người. Dù rằng người chỉ đi ngang qua cuộc đời ta và gieo vào đấy không ít những buồn đau. Nỗi nhớ ấy mang ta đến một vùng trời của những ngày xưa, những con đường thân quen, những khoảng không gian tĩnh lặng, những xúc cảm một thời từng làm trái tim ta tan nát.
Ta đã từng không đủ can đảm để bước đi khi người bỏ lại ta trong đêm mưa ấy. Ta đã từng hận, từng oán trách. Nỗi nhớ đã đeo bám ta suốt bao ngày, về người, về tất cả những gì mà ta và người đã từng trải. Nhưng giờ tất cả với ta chỉ còn lại những tiếng cười và những bài học mà cuộc sống đã nhờ người dạy cho ta. Ta trân trọng và thầm cám ơn vì sự xuất hiện của người trong cuộc đời ta, dù chỉ là thoáng qua. Người đã cho ta biết thế nào là cuộc sống, là yêu thương và được yêu thương, là cho đi và không cần nhận lại, là con người thì phải biết chấp nhận và hy sinh… Để biết rằng, có đi qua những nỗi đau, ta mới yêu thêm những gì của hiện tại. Có ước mơ thì mới có những kì tích. Có yêu thương thì mới được yêu thương. Có chân thành thì sẽ nhận lại chân thành…
Mãi mãi còn đó những cơn mưa mang người đi và không bao giờ trở lại, nhưng ta đã không còn buồn vì ta đã không còn đứng một mình trong mưa. Cám ơn người đã cho ta một lần biết yêu thương và chờ đợi, ở một nơi nào đó, ta mong người thật sự hạnh phúc.
Nỗi nhớ, có khi thoảng qua phút chốc, nhưng có khi lại quay quắt cồn cào, có khi trào dâng nước mắt. Nỗi nhớ, có khi nhẹ nhàng, mông lung, không nắm bắt, có khi lại thổn thức như xoáy vào bên trong bao kỉ niệm. Khi ta bắt đầu chìm trong những nỗi nhớ triền miên là lúc ta thấy mình cô đơn nhất, lẻ loi nhất, quýnh quáng kiếm tìm chút kỉ niệm để nhắc rằng mình vẫn còn tồn tại. Mâm cơm nghi ngút khói, một buổi tối đẹp trời dạo phố bên người ấy, một chiều đầy gió chạy rong trên cánh đồng và nghe gió tạt vào lòng, những nỗi nhớ bắt nguồn từ những điều bình dị nhất, ấm áp nhất.
Cuộc sống trôi qua, có những người bước vào đời ta và lẳng lặng ra đi, cũng có người đến và để lại dấu chân trong miền kỷ niệm, để những khi nhớ về người, ta lại trải lòng cùng những nỗi nhớ chơi vơi.
Nỗi nhớ cũng làm con người mạnh mẽ và trưởng thành hơn. Nhưng tuổi trẻ nhiệt huyết và đam mê, đâu chỉ là những khoảng đêm dài nhung nhớ. Hiện tại là đây, cuộc sống là đây, là những gì ta đang nắm giữ, ngay lúc này. Hãy học cách yêu thương tất cả và sống trọn vẹn tất cả, để những điều của hôm nay, sẽ trở thành hoài niệm đẹp trong nỗi nhớ của ngày mai. Như một nhà thơ đã từng nói: “Tình yêu làm đất lạ hóa quê hương.”Tình yêu sẽ chỉ cho chúng ta con đường đi đến hạnh phúc. Và nỗi nhớ sẽ là quyển nhật kí về những chặng đường đã qua để ta mỉm cười mỗi khi nhớ về.
Những nỗi nhớ vẫn mãi đong đầy.
Những trái tim vẫn luôn hướng về nhau.
Và con người vẫn luôn yêu thương nhau như thế!
Cho nhau những tiếng cười, những lời yêu thương…
Để những nỗi nhớ không mang về trong đêm những giọt mưa rơi tí tách…!
(Kiều Như – Vân Anh)

Những điều thuộc về nỗi nhớ

Dù thế nào thì người con gái cũng chỉ cần có một người bạn đồng hành bên cạnh mình, yêu thương chăm sóc và quan tâm đến mình mặc kệ thời gian, tuổi tác.

Cái cảm giác mà, cứ đem tim mình giao phó cho người khác. Bất biết đúng sai được mất. Tim thành kẻ phản chủ, đập loạn nhịp. Rồi cuối cùng lại giăng ra bao nhiêu điều phũ phàng chỉ để khống chế tim mình: "Thôi-đừng-yêu!". Thật, giống như là tự tát vào mặt mình mà vẫn nhe răng ra cười lớn.
Yêu người không yêu mình là một kiểu tham gia vào ván cược xuẩn ngốc nhất của đời mình. Nhưng bất cứ tuổi trẻ nào cũng muốn chơi ván cược đó. Như đã nói, bất biết đúng sai được mất. Chỉ cần đem tim yêu và xúc cảm ra đặt tất thảy vào đối phương, dõi theo họ, nơm nớp lo sợ, nơm nớp lo âu. Rốt cuộc tuổi trẻ vẫn nhận ra rằng người đó hoàn toàn không yêu mình. Ván cược lúc này không chênh vênh được mất. Mà là mất hẳn, mất trắng, mất một cách triệt để vốn liếng cảm xúc yêu thương.
Tại sao ta bất chấp trao tim đi yêu? Một kẻ chẳng yêu mình? Một điều mà không ai muốn.
yêu người không yêu mình
Là bởi giữa những người xa lạ va chạm vào cuộc sống của mình, họ là riêng, là đặc biệt, cũng là duy nhất nữa. Là duy nhất khiến mình có thể bật cười, bật khóc ngon lành. Là duy nhất khiến tim mình nhảy nhót lung tung, không tài nào khống chế nổi, vốn dĩ tim đã không còn là của bản thân mình nữa.
Là bởi giữa những chấm cảm xúc nhạt nhòa, những cảm xúc về họ là sắc nét, là rõ ràng như thể mình vẫn vụng trộm cầm tay bắt lấy từng chút từng chút trong cuộc sống của họ. Những người yêu người không yêu mình, giống như mình, luôn trở thành kẻ đứng ngoài lề tình yêu một cách đáng thương như thế.
Nhưng mà…
Dù thế nào thì người không yêu mình cũng sẽ nhất quyết ra đi. Hoặc là mình vì quá đớn đau tự gạt bỏ họ. Hoặc là họ nhận ra tình cảm nơi mình mà ôm tim chạy mất. Vậy là mình đang từ tâm thế của kẻ cô đơn đi yêu một người có thể cũng cô đơn hoặc không, trở thành tâm thế của kẻ cô đơn không còn yêu ai nữa. Để mình kịp nhận ra rằng, tình yêu ấy là thứ cảm xúc đẹp, là chất xúc tác đáng giá cho tháng ngày tuổi trẻ của mình.
yeu nguoi khong yeu minh 2
Để rồi…
Dù thế nào thì người con gái cũng chỉ cần có một người bạn đồng hành bên cạnh mình, yêu thương chăm sóc và quan tâm đến mình mặc kệ thời gian, tuổi tác. Đối với người mà mình yêu thương, khi ở bên cạnh họ vẫn thấy tâm hồn nhau tươi trẻ, soi vào mắt nhau có thể thấy cả những ngày cũ kỹ xa xưa và những ngày hiện tại không còn dài phía trước.
Nếu được trải qua tuổi trẻ cùng nhau rồi cứ thế mà già đi để nương tựa lẫn nhau thì còn gì tuyệt vời hơn thế nữa.
Như vậy nhé! Những người yêu người không yêu mình, về sau hãy yêu người có tâm ý với mình, và cũng yêu thương mình nữa…
Theo Hạc Xanh

Yêu người không yêu mình

2/6/16

Mối tình đầu của tôi như thế, đơn phương, yêu xa và nó đên vào tuổi học trò mộng mơ. Khi nhìn lại, cảm thấy bản thân thực sự rất mạnh mẽ, mạnh mẽ sống, mạnh mẽ yêu. Nhưng đến phút cuối, có lẽ ai đó cũng không biết người tôi viết đây chính cậu.

Mối luôn đẹp hoàn mỹ. Bởi nó là những cảm xúc đầu tiên, những nỗ lực và cố gắng đầu tiên để vun vén cho chớm nở. Mối thật khó để đến được với nhau nhưng chắc chắn sẽ là kỷ niệm không bao giờ quên.
Đơn phương lắm đau khổ. Nhưng cái nhất là khi nhìn thấy ai đó . Yêu thầm lặng, không phô trương. Là lặng nhớ, lặng thương, và đến lúc nào đó sẽ lặng lẽ rời đi. Cái tình cảm không cần ai biết đến, hy sinh từ một người, thật cao cả...
Tình yêu tuổi học trò trong sáng, ngây ngô. Tình yêu ấy xuất phát từ sự hồn nhiên. Dù cho người bên bạn ở cái tuổi ấy quan hệ không bên bạn cả đời nhưng thật khó quên. Cái hồn nhiên không lo nghĩ, chỉ hy vọng về một cuộc sống tốt đẹp, sẽ là những khoảnh khắc in sâu trong bạn.
Yêu xa... Là phải vào đối phương. Chấp nhận những thiệt thòi về địa lý, và còn phải lấy đó làm động lực. Chờ đợi... Chờ đợi khiến con người ta . Không thể ở bên nhau thì trao cho nhau sự .
Và mối của tôi như thế, , yêu xa và nó đên vào tuổi học trò mộng mơ. Khi nhìn lại, cảm thấy bản thân thực sự rất mạnh mẽ, mạnh mẽ sống, mạnh mẽ yêu. Nhưng đến phút cuối, có lẽ ai đó cũng không biết người tôi viết đây chính cậu. Tình yêu chỉ đến từ một phía, nhưng cũng rất . Hạnh phúc khi cho đi không cần đáp trả. chỉ cần nó là thông điệp từ trái tim đến trái tim. Hạnh phúc trong mỗi lần "ghen" mà chả có quyền. Thích người ta mà khi nào nói chuyện cũng giả bộ cãi nhau. Mấy khi được gặp, được nói chuyện mà lại ngây ngô như thế.
Không cần ai cho phép bắt đầu cũng như kết thúc. Là tự biên, tự diễn. Tự chịu mọi cảm xúc của chính mình. Cứ nghĩ là sẽ chẳng quên được, cứ sợ là nó sẽ kéo dài mãi mãi thì chẳng biết làm sao. Nhưng cuộc sống vẫn thế, tôi buồn, cuộc sống vẫn diễn ra tốt đẹp, Trái Đất vẫn quay, hòa bình thế giới vẫn ổn. Chỉ mỗi mình tôi tự nhủ là quên đi, càng nghĩ là phải quên thì càng nhớ rất rõ.
Đã có lúc nghe một bản nhạc, tôi cũng buồn. Nhắc đến tên ai đó, tôi vẫn tìm kiếm một bóng người vừa quen vừa lạ. Chỉ tự hỏi lòng, hồi đó, cậu biết tôi thích cậu không?
Hương Giang - TamSuBuon.net
Hãy viết cảm nhận của bạn về bài viết phía dưới nhé

Tình đầu luôn đẹp, bởi nó là những cảm xúc đầu tiên...

Sống mà không có người mình yêu thương bên cạnh thực sự làm em gục ngã. Em nhớ anh, thực sự nhớ anh nhiều lắm người em yêu ạ! Nhưng em vẫn phải để anh ra đi, vì anh xứng đáng có nhiều hơn những gì em có thể cho anh...

Tình yêu đôi khi là chấp nhận để ai đó mình yêu thương hạnh phúc bên người khác. Em đã chấp nhận buông tay anh dù quyết định ấy thực sự sẽ khiến em gục ngã. Em nhớ anh! Trong khoảng tối của căn phòng trọ, một mình em đang với những nỗi đau vì quyết định ấy!
Để anh ra đi chưa bao giờ là lựa chọn sáng suốt cả!
Em đã mơ về một ngày anh nắm tay em cũng bước vào lễ đường, rồi anh và em cùng nói "con đồng ý" trước bao bạn bè, người thân của chúng ta.
Em cũng đã mơ về một ngày chúng ta có những đứa con xinh xắn, con trai giống anh - đẹp trai và giỏi giang và ân cần, con gái giống em - tràn đầy tình yêu thương, Nếu cho em được tham lam thêm chút nữa, em muốn con chúng ta giống cả bố mẹ nó, vì anh và em như hai mảnh ghép hoàn hảo rồi, chúng phải được thừa hưởng điều đó chứ!
Và anh ơi, em cũng ao ước chúng ta được sống trọn đời bên nhau, cho tới lúc lìa đời cũng vẫn có thể nắm tay nhau. Giống như bài hát "nắm lấy tay anh" của ca sĩ Tuấn Hưng ý anh ạ! Em chỉ mong có vậy thôi, mỗi sớm khi mở mắt, người em nhìn thấy là anh và anh cũng vậy, sẽ nhìn thấy em mỗi buổi bình minh. Em sẽ làm cho anh những món ăn mà anh thích, anh sẽ ngồi đó vừa đọc tin tức vừa ăn một cách ngon lành. Cảm giác khi ấy hạnh phúc lắm anh nhỉ!
Nhưng giờ đây tất cả những công việc ấy em phải nhường lại cho người khác. Vẫn là anh mỗi sớm thức dậy ngồi đọc tin tức và ăn những món ăn do chính tay người anh yêu nấu, nhưng chẳng còn em ở đó để nấu nữa rồi. Cho dù giờ đây em có muốn ở cạnh anh để chăm sóc anh cũng không thể vì vai trò đó của em đã có người khác thay thế rồi anh ạ! Nhưng anh ơi, em vẫn muốn làm điều đó, muốn lắm!
Dù giờ em có khóc ướt gối cũng chẳng còn anh ở bên ôm em vào lòng mà dỗ dành nữa, dù giờ em có vu vơ lang thang tới những con đường vắng cũng chẳng còn anh níu tay em lại mà nói "nguy hiểm lắm em biết không". Em phải tập quen với những ngày tháng không anh, không nụ cười nơi anh, không hơi ấm của anh, không bóng hình của anh và không có cả những lời yêu thương nữa.
Em phải làm sao để sống tiếp đây anh!
Duy Duy - TamSuBuon.net
Cảm nhận của bạn thế nào về bài viết? Để lại comment phía dưới nhé ^_^

Để anh ra đi chưa bao giờ là lựa chọn sáng suốt cả!

Sau bao ngày chạy trốn anh, chạy trốn tình cảm của chính mình chỉ vì một cơn mưa vậy mà mọi cố gắng của em giờ vỡ vụn. Có phải nước mắt em đang rơi hay hay mưa làm mắt em cay? Bao lâu rồi kể từ ngày anh đi em vẫn vờ mạnh mẽ, kìm nén cảm xúc của mình. Giờ này anh đang làm gì?Anh có bị ướt mưa như em không? Anh có còn lo lắng cho em không? Em chỉ muốn cầm điện thoại lên gọi cho anh và

Sài Gòn- Mưa và Anh
Sài Gòn- mưa ngày càng dai dẳng. Vội tấp vào mái hiên nhà ai khi cơn mưa chiều đổ ập đến, ngoài kia dòng người vẫn vội vã sau giờ tan tầm. Em đứng đó- chỉ mình em cô độc. Em ghét mưa, em sợ cảm giác một mình đứng dưới mưa mà không còn anh bên cạnh. Sau bao ngày chạy trốn anh, chạy trốn tình cảm của chính mình chỉ vì một cơn mưa vậy mà mọi cố gắng của em giờ vỡ vụn.
Có phải nước mắt em đang rơi hay hay mưa làm mắt em cay? Bao lâu rồi kể từ ngày anh đi em vẫn vờ mạnh mẽ, kìm nén cảm xúc của mình. Giờ này anh đang làm gì?Anh có bị ướt mưa như em không? Anh có còn lo lắng cho em không? Em chỉ muốn cầm điện thoại lên gọi cho anh và nói rằng: em đang nơi đây, em bị ướt mưa anh à, không ai ở đây cùng em cả. Nhưng làm sao có thể khi em đã xóa tên anh khỏi danh bạ. Mình chia tay rồi phải không anh?( em bật cười- cười cho sự ngu ngốc của mình).
Sau một thời gian dài em nói lời chia tay, anh vẫn lặng im...chúng ta lặng im... Vậy là xa nhau. Chia tay không phải vì hết yêu mà bởi những tổn thương trong em quá dày, em không hận anh nhưng những lỗi lầm ấy sao cứ dày vò tim em. Em đau lắm anh à. Anh có nhớ nhân vật nữ chính trong bài hát "tội lỗi " chúng ta đã xem không, em là cô gái đó- cô gái đứng phía sau những sự thật được che giấu.
Rời xa anh trong im lặng, không cho anh một lý do vì em nghĩ mình có thể chịu đựng và làm được nhưng em đã sai rồi... Em nhớ anh. Mỗi ngày trôi qua em vẫn đợi anh, nhiều đêm đã khuya rồi vẫn còn mơ màng rồi thức giấc trong tay vẫn giữ chặt chiếc điện thoại nhưng không một tin nhắn nào từ anh, không một lời chúc ngủ ngon hay nhắc em ngủ sớm nũa. Anh đang nơi đâu? Lúc này em mới thấy Sài Gòn quá đỗi rộng lớn, quay lưng một cái đã lạc mất nhau.
Mưa đã ngớt vậy mà em vẫn chưa bước đi, có cái gì đó níu chân em- là hình ảnh anh thấp thoáng trong mưa, vẫn khuôn mặt và vóc dáng ấy nhưng mờ ảo. Em sẽ chạy về thật nhanh và trốn vào phòng để khóc cho thoải chỉ vì không muốn người ta nhìn em yếu đuối như vậy. Em sẽ sắp xếp mọi thứ tình cảm, hình ảnh, kỷ niệm ấy ngăn nắp và khóa thật chặt vào ngăn tủ. Đó là công việc em vẫn làm như một thói quen nhưng lần này là lần cuối anh à.
Sự im lặng của anh đó là câu trả lời em nhận được cho tình yêu của chúng ta. Tuy mơ hồ nhưng em hiểu anh à. Em sẽ quên anh thôi- quên cả những ngày mưa chiều hôm ấy. Quên rằng Sài Gòn vẫn đang có anh. Tạm biệt anh!
Mi Na - TamSuBuon.net
Mọi người chia sẻ cảm nghĩ về bài viết phía dưới nhé 

Giờ này anh đang làm gì? Anh có bị ướt mưa như em không?...

 
Thiên Anh Minh kết nối và sẻ chia © 2015 - Thiên Anh Minh Designed by thienanhminh.edu.vn